Đăng kýIndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênBảng tin CTIMNhómĐăng Nhập

 

 ----[L]--- Có những điều cần học để quên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả Thông điệp
Luv

†•[¥]-ô-[€]-ố-[Ï]•†




Tổng số bài gửi : 981
Points : 179243
Reputation : 110029
Join date : 29/09/2009
Age : 26
Đến từ : ---- Quận 4 ----

Bài gửiTiêu đề: ----[L]--- Có những điều cần học để quên   Thu Oct 29, 2009 9:47 pm

Dạo gần đây, tôi thường nhận được những tin nhắn, email của các em, các bạn hỏi rằng: 'Làm thế nào để quên được người mình từng yêu?'. Tôi thường lặng người rất lâu trước mỗi câu hỏi đó, bởi rất nhiều lần trong đời, tôi cũng tự hỏi mình như thế!

"Em đọc thơ chị viết, từ bài này qua bài khác, mỗi bài em đều thấy hình ảnh mình trong đó và em bật khóc, em đã khóc thật nhiều!", "Tôi khâm phục cách bạn bước qua nỗi đau dù tôi biết vượt qua những khoảnh khắc ấy bạn phải giẫm lên rất nhiều gai", "Chị ơi, đọc xong những bài viết của chị, em thấy mình cứng rắn hơn rất nhiều. Nghị lực này em học được từ chị - người con gái chẳng bao giờ đánh mất nụ cười trên môi", "Cảm ơn YA về những bài học vào đời sâu sắc mà bạn đã chia sẻ cùng mọi người, nhưng YA ơi, làm sao có thể sống trong những nỗi đau mà vẫn giữ được niềm tin yêu, nhiệt huyết ở trong đời giống như bạn được đây?"... Đó là những lời tâm sự gần nhất tôi nhận được. Không hiểu sao họ lại tìm đến tôi - một người bạn, người chị hoàn toàn xa lạ, chưa từng gặp và quen trong quá khứ? Tôi cũng không hiểu sao họ đặt vào tôi một niềm tin trọn vẹn đến như vậy. Không có nhiều thời gian nên tôi luôn thấy có lỗi khi không trả lời tỉ mỉ và chu đáo hết những email của các bạn dù tôi cố gắng rất nhiều. Hôm nay, tôi mượn entry này để gửi tới các em, các bạn một lời sẻ chia sâu sắc nhất của mình.



Có lẽ không riêng tôi, riêng bạn mà tất cả những người con gái đang yêu đều muốn người đàn ông mình yêu là của riêng mình, để cùng được khóc, được cười trên vai. Và khi yêu, ai cũng muốn nắm tay người mình yêu đến cuối cuộc đời. Nhưng vì lý do nào đó, dù còn yêu hay không, người ta vẫn phải chia tay nhau.

Trong tình yêu, tôi cũng từng là kẻ thất bại, cũng từng yêu sâu sắc đến quặn lòng và đau đớn đến xót xa. Tôi cũng đã sống những tháng ngày hờn trách, tự hỏi tại sao tình yêu của mình tan vỡ. Vì người ta không cần mình nữa hay vì vòng tay mình quá nhỏ bé và niềm tin mình quá mong manh? Nhưng rồi đến một ngưỡng cửa nào đó của cuộc đời, tôi hiểu rằng những hờn trách chẳng làm mình thanh thản hơn. Vậy sao không mỉm cười bao dung đi qua nó?

Tôi biết làm được điều đó rất khó bởi còn tùy vào hoàn cảnh, vào cách mà người ta chia tay nhau. Tôi có một cô bạn, cô ấy và bạn trai yêu nhau thời đại học và khi gần ra trường, cô đã chia tay khi phát hiện người yêu cũng đang yêu một người con gái khác. Cô ấy nói dù còn rất yêu cậu bạn nhưng không thể tha thứ những lỗi lầm đó được. Bây giờ cả hai đều là giảng viên một trường đại học, họ là đồng nghiệp và là bạn bè của nhau. Tôi khâm phục việc làm của cô bạn mình vì đấy là một nghĩa cử cao đẹp. Tôi đề cao sự bao dung, nhưng tôi hiểu không phải ai cũng làm được điều đó. Vậy nên tôi cũng cảm thông (khác với đồng tình) với những người không thể tha thứ cho người yêu cũ của mình vì cô ấy/anh ấy đã quá nhẫn tâm với tình yêu của họ.

Tôi không có khái niệm chung cho sự tàn nhẫn, bởi mỗi người đều có những quan điểm và cảm nhận khác nhau. Nhưng tôi biết họ đã đau khổ và hẳn nỗi đau đó dài và sâu đến tận xương tủy nên mới không bao giờ có thể tha thứ cho người kia của mình được. Nhưng...
Nếu không thể tha thứ thì cũng đừng thù hận được không?

Mới đây, tôi nhận được email của một cô bé 19 tuổi. Em hỏi có nên trả thù bạn trai không vì đã lợi dụng (cả vật chất lẫn tinh thần) và làm tổn thương em suốt thời gian yêu nhau. Khi thỏa mãn những ước muốn của mình, cậu ấy từ bỏ em một cách không thương tiếc và cô bé đang tìm cách... trả thù. "Em có nên trả thù không chị và nếu có thì như thế nào?".

Tôi trả lời em rằng: "Em hãy sống hạnh phúc hơn người ta, đó là sự trả thù cao thượng và vinh quang nhất nếu em nghĩ chỉ có sự trả thù mới làm lòng em thanh thản hơn!". Tôi không biết cô bé nghĩ gì khi đọc lời đó, bởi tôi không thấy em nhắn lại cho tôi nữa và tôi mong em đã phần nào bình yên được với suy nghĩ của mình.

Câu hỏi "Làm sao có thể quên một người mình từng yêu?", có lẽ tôi cũng không thể trả lời nó như làm một bài toán. Có quá nhiều câu trả lời cho một câu hỏi tưởng chừng đơn giản mà lại không hề đơn giản. Nếu là tôi, tôi sẽ trả lời như thế nào, hẳn bạn muốn biết điều đó.

Tôi sẽ nói với bạn có những điều cần phải học để quên, bởi trái tim luôn có quá nhiều lý lẽ. Nó không tuân theo một chuẩn mực hay trật tự nào cả. Khi yêu, chúng ta không học cách nhớ về nhau, nhưng khi không còn yêu, ta lại phải học cách để quên. Khó lắm, tôi biết chứ. Nếu đơn giản, tôi đã không cần dành thời gian ngồi viết những dòng này. Nhưng suy cho cùng, tôi nghĩ rằng: "Dù có học nhiều thế nào, bạn cũng không quên được người mình từng yêu đâu. Con người ta lạ lắm, đã yêu rồi thì rất khó quên. Hình ảnh ấy chỉ có thể mờ nhạt nếu ta không chạm vào miền quá khứ mà thôi. Có lẽ không cần phải học cách quên một người mà hãy học cách từ bỏ những thói quen của nhau, học để quên những thói quen ấy và khi làm được điều đó, tôi tin bạn đã quên được rất nhiều điều bạn không muốn nhớ rồi đấy!".

Còn những điều đáng nhớ, hãy lưu giữ chúng trong tim mình. Khi chia tay, mọi người thường chỉ nhớ đến những giọt nước mắt, mấy ai nghĩ về nụ cười hay những khoảng khắc hạnh phúc bên nhau. Họ thường trách nhau tình yêu người này không đủ lớn để dành cho người kia, vì miệng nói yêu nhưng tay vẫn buông và chân vẫn dậm tại chỗ. Họ khóc trong tủi hờn vì người yêu đã làm họ đau. Nhưng sao không nghĩ ngược lại rằng, đó cũng là người đã cho mình biết thế nào là hạnh phúc, cho mình hiểu thế nào là yêu và được yêu. Nghĩ về những điều tốt đẹp, lòng sẽ thanh thản hơn. Bởi sống trên đời, thực lòng không ai muốn làm đau lòng ai cả. Bạn đừng nghĩ tôi tự động viên mình và bạn bằng những suy nghĩ như thế, đó là cảm xúc thật lòng nhất của tôi lúc này. Người ta dù có thế nào cũng chẳng bao giờ chối bỏ được khao khát yêu thương và được yêu thương. Vì đó mới là ý nghĩa của cuộc sống mà mọi người đều vươn tới.

Lúc này, có thể bạn sẽ nói tôi là người giỏi triết lý trên những câu chữ, nhưng bạn ạ, hãy tin tôi đi. Đến một lúc rồi tất cả sẽ đi qua. Bạn sẽ vượt qua được những khổ đau theo một cách mà chính bạn cũng không hiểu nổi với một nghị lực phi thường. Tôi lấy gì để đảm bảo với bạn điều này ư? Vì tôi tin ở bạn. Tôi tin rằng bạn sẽ làm được. Vì không ai muốn đắm chìm trong biển khổ cả, và vì những người phụ nữ lớn tuổi hơn, từng trải hơn tôi đã dạy tôi điều đó từ bài học của chính họ. Chơi với những người lớn tuổi hơn mình, bạn sẽ học được khối điều tốt đẹp từ họ đấy.

Tin tôi nhé!
Hy vọng rằng đọc đến đây, bạn đã tìm ra được lời giải đáp tốt đẹp nhất cho mình

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

----[L]--- Có những điều cần học để quên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
—»†•_Welcome to Forum I.T_•†«— :: —»†• CUỘC SỐNG :: THƯ GIẢN :: THƠ, VĂN, TRUYỆN TỔNG HỢP -
Free forum | © phpBB | Free forum support | Report an abuse | Free blog